Con trai tôi theo học một trường mẫu giáo tư thục có tiếng, với rất nhiều triết lý giáo dục mới du nhập từ nước ngoài vào. Nói chung là chất lượng cao, các tiêu chí giáo dục ở trường cho thấy thày cô hướng tới sự hội nhập quốc tế. Thật sự vui sướng, kỳ vọng và tin tưởng.


Cuối năm, các cô mời phụ huynh đến dự buổi bế giảng hoành tráng, có các tiết mục văn nghệ do các con biểu diễn. Khỏi phải nói tôi vui thế nào! Con trai là một trong ba bạn được cầm mic đứng trên bục hát cho các bạn múa… “Dềnh dềnh dàng dàng… ba gang chiếu trải…” – bài hát dễ thương này tôi đâm ra cũng thuộc lòng vì trước đó cháu hát suốt ở nhà, cứ hở ra là hát, giọng líu lo, to tát, nghe yêu ơi là yêu! Cậu chàng còn lấy cái cốc giả làm mic, mắt nhìn khán giả (là bà, bố mẹ, cô chú và thằng em tròn một tuổi), đu đưa, hớn hở, say mê…

Đến hôm lên hát trước toàn trường thì có sự lạ. Cu cậu cầm mic thật, mặt không hướng xuống khán giả, không đu đưa, hớn hở, say mê… mà cứ ngoảnh vào trong, chỗ đặt cái loa đen to đùng. Miệng nó gần như chỉ lẩm nhẩm, mặt buồn thiu. Thế nhưng nhạc vẫn rộn ràng và tiếng hát vẫn to tát. Nghe trong tiếng hát có giọng cứng cứng như giọng người lớn. Tôi nghĩ, chắc các cô cầm mic hát theo ở dưới.

Bỗng, phụt một cái, mất điện. Tất cả “ồ” lên tiếc rẻ. Bấy giờ lại có sự lạ! Thằng cu gân cổ lên hát, dù không có nhạc, chẳng có mic, mắt nhìn xuống dưới, giọng rất to, người đu đưa, hớn hở, say mê… Khán giả vỗ tay ầm ầm…

Thành công quá! Tôi khen con khi nó đã xuống ngồi ở dưới. Nó bảo: “Mẹ ơi, lúc đầu con chưa hát đã có người trong loa hát mất của con, nên con chán!”…

Ra thế! Hóa ra trường chơi lip sing!

Chỉ một chi tiết này thôi khiến cho tất cả sự kỳ vọng và tin tưởng vào các tiêu chí giáo dục của trường bỗng biến mất!

Hôm qua xem một chương trình truyền hình hoành tráng, có một dàn thiếu nhi lên hát. Các cháu mặt non non, xinh xinh, nhưng nghe trong giọng hát cũng có giọng cứng cứng của người lớn. Tôi chợt nghĩ: lại… thật thật giả giả từ nhỏ, nghĩ mà buồn!

Song Anh